Đang tải dữ liệu ...
Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm          Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm    
Bài học Cuộc sống › Nhật ký Online
Cập nhật: 18/05/2012 
Khung cửa mở: Về giới, nghiệp và ăn uống
Lang thang trong facebook, bắt gặp những tấm hình với muôn màu của cuộc sống, tôi viết vội mấy dòng, là những suy nghiệm ngăn ngắn, muốn chia sẻ với bạn đọc như một món quà đầu tuần...

Về giới

Chư Phật, chư Tổ dặn dò mình gìn giữ giới luật (những nguyên tắc sống đạo đức) như gìn giữ con ngươi của mình bởi vì chư Phật, chư Tổ thấy rõ tương quan: nếu đôi mắt bị hư con ngươi thì sẽ bị mù, người ấy sẽ chìm trong cảnh tối tăm; cũng vậ...y, người không gìn giữ giới luật thì trí tuệ sẽ tắt, mọi cái thấy đều bị che khuất (vô minh). Điều đó cũng có nghĩa là người ấy không thấy đường để đi, đi quàng xiên, dễ ngã, dễ rơi vào chốn hiểm nguy.

Nếu mắt thịt không thấy đường thì nguy hại cái thân, còn nếu trí tuệ tối tăm thì nguy hại cái tâm.

Do vậy, ai thấy như thế sẽ thấy việc giữ giới thật ra cũng chính là việc mình bảo hộ thân-tâm của mình chứ không phải là trói buộc mình một cách khó chịu, một cách gượng ép, hành xác...

Về nghiệp

Thấy người ta khổ hay hạnh phúc mình đều nghĩ là do nghiệp (lành hoặc dữ), nghiệp do chính họ tạo. Mỗi người có một nghiệp, mình hiểu để thương và nguyện cho họ hiểu nhân quả để chấp nhận và vượt qua nhờ sự sám hối, đoạn ác, làm lành...

Thấy một cảnh khổ, mình phải biết cảm ơn họ đã cho mình cơ hội tưới tẩm hạt giống thương yêu, lòng trắc ẩn trong tâm mình, để mình... thấy mình không phải là khổ nhứt, để mình không ngộ nhận về bản thân mình là "bất hạnh", "chán quá"...

Về ăn uống


Khi ăn, không phải đơn thuần là để nuôi cái thân tứ đại này mà còn là để dưỡng tâm. Nếu bạn ăn một loại thức ăn được chế tác từ sự thiếu từ bi (nguyên liệu được tạo ra từ sanh mạng của loài khác, được nấu bởi sự sân hận của đầu bếp...) thì khi ăn vào có thể bạn sẽ hết đói và mập mạnh tức thì, nhưng trong tâm bạn thì đã bị khuyết một lỗ mang tên tình thương và an lạc.

Làm sao mình có thể có an lạc, làm sao tình thương của mình được... nuôi lớn bởi một món ăn mà trước đó, để có nó người ta đã giết hại một sanh vật khác, rồi xào nấu trong một trạng thái rất giận dữ...?

Nghĩ về điều đó và thực tập, khi ăn, mình phải nguyện ăn những loại thức ăn được chế tác từ tình thương (không tổn hại sanh mạng loài khác, khi nấu nướng phải hoan hỷ, khi bỏ tiền mua phải hoan hỷ...) để mỗi một miếng ăn, mỗi một bữa ăn đều có thể giúp cho thân thể mình kiện khương và giúp cho tâm mình được nhẹ nhàng, an lạc! Nhận diện về giá trị ấy, người con Phật đã phát nguyện ăn chay để nuôi dưỡng thân-tâm mình, phát triển hạt giống bi-trí trong mình ngày một nhiều thêm từ việc ăn uống có ý thức, kiên quyết không ăn vì ham muốn vị ngon-ngọt-béo... nơi đầu lưỡi mà thôi.

Lưu Đình Long (Theo: Giác Ngộ Online)

Họ & tên
 Địa chỉ
 Email
 Địa chỉ
Điện thoại:
Chủ đề
Nội dung:
(Phần chữ in đậm là bắt buộc.)
Nhập mã xác nhận:  
Tôi đồng ý gửi thông tin này đến ban quản trị website.

CÁC BÀI VIẾT KHÁC TRONG MỤC :Bài học Cuộc sống › Nhật ký Online