Đang tải dữ liệu ...
Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm          Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm    
Phật học thường thức › Pháp luận
Cập nhật: 06/03/2013 
Đời đạo chẳng hai
Khi nào con người không còn phân biệt đạo đời riêng rẽ thì lúc đó cõi đời này mới biến thành thiên đàng trần gian. Muốn sự việc trở thành hiện thực, trước nhất giới đệ tử Đức Phật phải thông suốt pháp “chẳng hai”. Tức là pháp đời đạo chẳng hai. Tại sao? Tại vì Hòa thượng, Phật tử, Quan chức nhà nước, thường dân, hay bất cứ ai cũng đều chung thở một bầu không khí.

Vậy thì tại sao phân biệt đời riêng, đạo riêng. Tất cả mọi sinh vật, nhất là con người khắp năm châu, đều thở chung một chất không khí. Anh chị thở ra, tôi hít vào. Tôi thở ra, anh chị hít vào, tất cả đều thở chung một khí trời, mọi người cũng thế chứ nào có riêng biệt cho ai. Giáo pháp nhà Phật dạy, muốn đắc đạo, phải tu pháp vô phân biệt. Vậy mà có nhiều người đệ tử Đức Phật lại nhìn đời bằng cặp mắt thiên lệch, đời khác, đạo khác. Phân biệt đối xử giữa giai cấp giàu nghèo, sang hèn khác nhau, đối xử với đời bằng tư tưởng chia rẽ! Thấy đời đáng ghét chứ không đáng thương. Có những vị lại tìm cách xa lánh đời. Một khi đạo đối với đời như vậy thì đời nhìn đạo thế nào? Dĩ nhiên một số người đời cũng nhìn những vị tu sĩ đáng ghét chứ chẳng đáng thương.

Chủ trương của Việt Nam hiện nay là đoàn kết và đại đoàn kết toàn dân. Vậy mà trong tư tưởng một số quan chức và một số tu sĩ vẫn còn có hai lằn ranh cách biệt nhau. Vậy hỏi chừng nào thực hiện được chủ đích đại đoàn kết toàn dân. Hỡi những ai là đệ tử Đức Phật, hãy thấm nhuần giáo pháp đạo đời không hai. Nghĩa là không tách rời đạo đời thành hai mảng. Chúng ta hãy tự đặt câu hỏi, nếu đất nước này bị xâm lăng, đồng bào ta bị nô lệ, thì liệu rằng đạo Phật có còn yên ổn tu hành hay không? Nhà láng giềng cháy, chùa mình có yên không? Gương mất nước đã qua và hiện nay dân tộc Phi Châu, vì đời đạo chẳng một, nên người dân châu này chưa được hưởng sự an nhàn, trong lúc đó thì đất nước họ; hầm mỏ, tài nguyên phong phú, thế mà vì sự chia rẽ nên đời sống người dân Phi châu vẫn còn khổ lụy.

Đức Phật đã từng công bố: “Những gì Như Lai đã thuyết giảng, suốt bốn mươi chín năm, nó chỉ là số lá nắm trong lòng bàn tay, còn giáo pháp thì nhiều như lá trong rừng, chỉ có điều là Như Lai chưa có thể nói hết”. Người đời có kẻ cho rằng, Đức Phật thuyết pháp bốn mươi chín năm, nhưng Ngài tuyên bố là chưa nói lời nào cả! Đức Phật tướng lưỡi rộng dài, vậy Ngài đã thuyết giảng suốt đời mà Ngài lại chối bỏ lời nói của chính mình đã nói ư! Nếu vậy thì ai nói? Ngài chưa nói lời nào thì tại sao có tam tạng giáo lý kinh điển. Câu này chỉ có nghĩa là trong bốn mươi chín năm thuyết pháp, Ngài chưa nói hết giáo pháp. Đức Phật đã đề phòng sự hiểu lầm này, nên Ngài còn long trọng tuyên bố: “Các pháp thảy đều là Phật pháp”, hoặc “Phật pháp bất ly thế gian giác”. (không thể rời pháp thế gian mà giác ngộ Phật pháp). Hoặc câu: “Nhị đế dung thông tam muội ấn”. Nghĩa là phải dung thông chân đế lẫn tục đế thì mới chứng đắc chánh định. Chân đế là đạo, tục đế là đời. Đời đạo phải dung hợp và thông suốt thì mới chứng đắc thiền định.

Toàn phần kinh A Hàm của tiểu thừa nghiêng về tục đế. Còn các kinh đại thừa nặng phần chân đế. Người tu học Phật phải dung thông cả tục lẫn chân. Tục đế nghiêng về sự tướng, chân đế nặng về lý tính. Lý sự phải viên dung mới đắc ngộ chân lý. Chân lý là gì? Chân lý là sự lý chân thật (tức là sự thì thật, lý thì chân).

Bắt đầu học Phật phải học và tu đạt phần sự và cùng tu đắc về phần lý. Khi nào sự lý dung thông mới liễu ngộ đạo. Khi Đức Phật còn tại thế, sơ khởi Ngài lập tông pháp tướng. Khi hàng đệ tử đã đạt được phần “Sự tướng”, Đức Phật lập tông phá tướng. Khi phá tướng xong, Đức Phật mới lập tông pháp tính, “Tướng, Phá tướng, Pháp tính”. Khi tông pháp tính đạt, Đức Phật mới chuyển vào nhất thừa pháp. Tức là đại thừa và tối thượng thừa. Tóm lại, thuở đó Đức Phật chế ra ba tông: Pháp tướng tông, phá tướng tông và Pháp tính tông. Khi đã liễu ngộ thì cả ba tông đều xoá bỏ. Đạo Phật du nhập vào Trung Hoa từ thời Hán Minh Đế, mãi đến đời tổ thứ 28, thiền tông mới truyền mạnh vào Trung Hoa, lại rủi gặp thời Bách gia chư tử, tức là trăm nhà học thuyết tranh nhau xé rách nền văn minh thống suốt của Trung Hoa. Đạo Phật cũng bị ảnh hưởng lây nên chư Tổ mới phương tiện lập thành mười tông. Phật giáo bị ảnh hưởng ba thời kỳ pháp nạn (Tam Vũ), nên chín tông dùng văn tự truyền bá chánh pháp lui dần vào chỗ lu mờ, chỉ còn có thiền tông không lập văn tự nên được phát triển mạnh và lan truyền sâu rộng, ảnh hưởng mãi đến các đời sau. Vì vậy nên thỉnh thoảng thiền tông mới có vài vị tu thiền chủ quan rằng đạo Phật duy nhất chỉ có thiền tông mà thôi! Than ôi! Không có gì hủy báng đạo Phật cho bằng sự chủ quan tếu như thế! Thực tế khi Đức Phật còn tại thế, Ngài phân có ba tông, ấy là phương tiện để dễ độ học trò, tuỳ trình độ theo từng mỗi thời kỳ, sau đó xoá bỏ, chứ không hề lập tông, lập phái để tự xưng tông chủ, phân biệt môn phái này kia để kích bác lẫn nhau.

Ai chia được không gian thành từng mảng thì người đó mới có thể chia đạo Phật thành từng tông riêng rẽ, chia là làm suy yếu đạo Phật; nhược bằng không chia khoảng không gian thành từng mảng thì chớ nên hoài công mang chiếc bình tần già từ phương này sang phương khác, mở nút bình thu không khí vào bình, mang về nơi mình trút cho thêm không khí. Việc làm thiếu ý thức như thế thật là đáng thương.

Đời đạo bất khả phân. Ai phân có đời riêng đạo riêng thì người đó đã vô tình, hoặc cố ý đi ngược lời dạy của đức Phật và lại chủ trương đại đoàn kết toàn dân của Việt Nam.

 Ai chưa nhận chân được nguyên lý chẳng hai thì về mặt đạo chưa xứng đáng làm đệ tử của Đức Phật, về mặt đời chưa vẹn toàn nhân cách.

Mọi sự chia rẽ giữa đời với đạo thì chẳng những hiện tại đi ngược lại nguyện vọng của mọi người, mà tương lai còn có tội với lịch sử.

Ai nhân danh đạo hay đời mà phân chia thành khối này khối kia riêng biệt là tự đào hố chôn mình và hoàn toàn đi ngược công lý lẫn chân lý.

Đời và đạo là một, dù phương tiện phân chia từng trách nhiệm nhưng sứ mệnh như nhau. Đạo đời cùng chung đưa nếp sống loài người đến chỗ an vui, công bằng, văn minh và tiến bộ.

Vấn đề vừa nghe thì quá đơn giản, nhưng tiến tới thành tựu đạo đời vốn chẳng hai thì sẽ gặp muôn vàn khó khăn; bởi vì sự phân chia của thời thực dân phong kiến, nhất là thế lực của kẻ xâm lăng theo phương châm chia để trị, nên quần chúng Việt Nam đã ăn sâu vào tư tưởng, khó mà khai mở thống suốt nguyên lý đạo và đời chẳng hai. Nhưng mà khó cách nào, thế hệ chúng ta nhất quyết phải hoàn thành sứ mệnh, quyết không mắc mưu kẻ xấu mà phân biệt chia rẽ đạo đời là hai. Ngày xưa ông cha ta có câu: “Con vua luôn được làm vua, con sãi ở chùa phải quét lá đa”. Vạn Hạnh thiền sư đã làm cuộc cách mạng vấn đề này. Ngày nay một số nước tư bản bắt buộc tôn giáo và học đường không được tham gia chính trị. Họ chẳng hiểu thế nào mới đúng nghĩa. Chính trị là “Chính kỳ tâm, trị kỳ an”. Mọi người ai ai đều giữ tâm chân chính thì tự nhiên xã hội thanh bình thịnh trị an vui. Vậy tại sao cấm tôn giáo và học đường “chính kỳ tâm” ?

Nếu thế hệ này chúng ta không thông suốt đạo đời chẳng hai, thì nhiều thế hệ sau, con cháu chúng ta còn phải nhận sự điêu tàn và toàn dân khó mà đoàn kết đại đoàn kết.

Mỗi vị đệ tử Phật sau khi đã thông suốt giáo pháp đạo đời chẳng hai, hãy tiên phong đóng vai trò là một cán bộ đạo đức, truyền bá nguyên lý đạo đời chẳng hai. Truyền bá theo cấp nhân thì chúng ta sẽ sớm hoàn thành phương pháp đại đoàn kết. Đất nước chúng ta sẽ sớm hưởng thanh bình thạnh trị. Mọi nhà, mọi người chúng ta sẽ được an nhàn hưng thịnh.

Chúng ta nhất định thành tựu pháp Đời đạo chẳng hai.

 

HT Thích Thông Bửu

Họ & tên
 Địa chỉ
 Email
 Địa chỉ
Điện thoại:
Chủ đề
Nội dung:
(Phần chữ in đậm là bắt buộc.)
Nhập mã xác nhận:  
Tôi đồng ý gửi thông tin này đến ban quản trị website.

CÁC BÀI VIẾT KHÁC TRONG MỤC :Phật học thường thức › Pháp luận