Đang tải dữ liệu ...
Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm          Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm    
Văn học Phật giáo › Truyện ngắn
Cập nhật: 28/07/2014 
Lời Ba dạy
Khi còn nhỏ, tôi là một đứa bé nghịch ngợm, thường bày ra rất nhiều trò chơi để chọc phá người khác. Gần nhà có một bệnh viện.

Phía sau bệnh viện có ngôi nhà mà trước đây được dùng làm nhà kho. Bây giờ, ngôi nhà đó không được sử dụng nữa. Và hiển nhiên nó đã trở thành một sân chơi bí mật của bọn trẻ trong xóm chúng tôi. Có tuần thì chúng tôi đến đó chơi trò chơi năm mười, rồi chơi ô quan, chơi thảy banh … Chơi những chò trơi cũ hoài cũng chán, nên chúng tôi quyết định bày trò chơi mới. Khi đó tôi đã đề nghị một trò chơi hoàn tòan mới và tôi đã thuyết phục được tất cả cùng tham gia. Tôi đặt tên trò chơi là « những cái đầu ngộ nghĩnh ». Thế là cả bọn cùng nhau kéo qua bên ngôi nhà hoang đó, riêng tôi thì không thể quên đem theo một cái kéo, vì tôi chính là người sẽ tạo ra những cái đầu « ngộ nghĩnh ».

Mỗi đứa tôi cắt một kiểu, thằng Rin-Anh thì tôi cắt phần tóc bên mép trái cao, thằng Rin-Em thì tôi cắt phần tóc bên mép phải cao, thằng Hiệp tóc dài, nên tôi cắt phía sau cao, và cũng không quên chừa cái « đuôi » cho nó, đến thằng Lon thì tôi cắt phần tóc phía trước nó thành hình đuôi con cá, còn thằng Lì, phần chính giữa và xung quanh xoáy tôi cắt sạch để tạo ra hình tổ chim. Bọn chúng tôi chơi với nhau rất vui và hạnh phúc. Ai được tôi cắt xong thì phải núp vào một góc của phòng, khi nào xong hết tôi nói: « Ra », tất cả phải cùng ra một lượt.

Sau khi nhận được tín hiệu để trình diện cái đầu « ngộ nghĩnh » của mình, mỗi người từ một góc phòng cùng nhau xuất hiện. Tôi còn nhớ thằng Hiệp là thằng cười to nhất khi thấy cái đầu kiểu tổ chim của thằng Lì. Rồi tất cả cùng cười khi nhìn thấy nhau. Trận cười này nối tiếp trận cười kia không dứt. Bọn chúng tôi cười hoài, nên vừa mỏi miệng, vừa tức bụng, vì thế cả nhóm quyết định không cười. Không khí bắt đầu thưa dần tiếng cười, và trở nên im dần. Chưa được ba mươi giây, thằng Hiệp lại khúc khích, và thế là cả bọn cười tiếp …

Chiều hôm đó, sau khi ngủ trưa dậy, tôi ra nhà trước, thì thấy má của thằng Lì, thằng Rin-Anh, Rin-Em, má thằng Lon, thằng Hiệp đã ngồi phía trước để « mắng vốn » ba má tôi về những tác phẩm mà tôi đã sáng tạo khi sáng. Những đứa khác chỉ cần hớt lại hai phân sẽ trở lại bình thường, nhưng tội nhất vẫn là thằng Lì, dù có hớt ngắn thì vẫn thấy ở khoảng giữa xoáy lõm chõm, và bây giờ thì giống như nhà bác học hói đầu.

Vì tính tình hiếu động, nên khi lớn lên tôi ham chơi hơn ham học, và cố nhiên là thành tích về chuyện học hành của tôi sẽ không bằng những thành tích « quậy phá ». Tôi biết mình không phải là một học sinh « chậm tiêu », vì những gì thầy cô giảng tôi điều hiểu và làm được hết. Nhưng đối với tôi khi đó việc quan trọng không phải là học, mà chơi là trên hết. Rồi với sự uốn nắn, đợi chờ, kiên nhẫn của ba me, tôi thấy mình ngày một có ý thức hơn về việc học. Tôi còn nhớ rất rõ đó là hè năm lớp bảy, ba tôi làm cho tôi một con diều. Người làm rất kỹ và rất đẹp, nhưng mất đến ba ngày. Còn riêng tôi thì ngày nào cũng hối … Nhân cơ hội đó ba tôi dạy tôi rằng: « khi làm một việc gì, vấn đề không phải là mình làm cho hết việc, cho xong việc, mà mình phải làm cho hết lòng. Và một món quà mà mình có sự mong mỏi, đợi chờ, mình có thiết tha thì mình sẽ trân quí nó nhiều hơn, dù nó là một món quà rất đơn giản ».  

Rồi có lần, trời mưa to, ba tôi đến bên tôi và hỏi, « con có biết bây giờ Me đang ở đâu không? », ba tôi nói tiếp « Me con đang dọn dẹp bên Quản Lý Thị Trường, để kiếm tiền cho con đi học đấy ». Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được tình thương của ba me dành cho tôi. Và từ ngày hôm đó trở đi tôi thấy mình bắt đầu thay đổi hẳn. Tôi chú tâm vào việc học nhiều hơn. Lên năm lớp tám, lớp chín, lớp mười … Tôi đều được giấy khen, mặc dù không phải là học sinh xuất sắc lắm. 

Và đến tận bây giờ những lời dạy của ba vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi : « Điều quan trọng không phải là mình làm hết việc mà mình phải làm hết lòng ». Những lời dạy mộc mạc của ba, cho đến tận hôm nay vẫn còn giúp ít cho tôi rất nhiều. Và khi làm một công việc gì, tôi điều cố gắng làm hết lòng, mặc dù có thể công việc đó không thành công như ý muốn. Nhưng trong khi làm hết lòng tôi cũng đã thấy mình thành công rồi. 

Pháp Nhật

Họ & tên
 Địa chỉ
 Email
 Địa chỉ
Điện thoại:
Chủ đề
Nội dung:
(Phần chữ in đậm là bắt buộc.)
Nhập mã xác nhận:  
Tôi đồng ý gửi thông tin này đến ban quản trị website.

CÁC BÀI VIẾT KHÁC TRONG MỤC :Văn học Phật giáo › Truyện ngắn