Đang tải dữ liệu ...
Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm          Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm    
Văn học Phật giáo › Sáng tác
Những hạt cơm của Phật
(27/09/2016)
Cứ đúng mười hai giờ trưa chú Tâm Mãn, trịnh trọng trong chiếc áo năm thân màu lam, mang bình bát đựng cơm cúng Phật đặt lên bàn giữa của Tổ đường và nhắc tôi một câu:
Bông Hồng Cài Áo
(05/08/2016)
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi , héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến :
Đức hiếu sinh
(27/01/2015)
Phú đang đi trên bờ sông chợt nghe tiếng chó sủa ở phía sau, anh quay lại. Ôi trời! Một bầy chó miệng đầy máu đang đuổi theo. Anh vụt chạy, càng chạy bầy chó càng bám sát theo sau. Hoảng quá, anh nhảy xuống sông và bơi sang bờ bên kia với hy vọng sẽ thoát nạn. Bơi được một lúc, anh quay lại thì không còn nhìn thấy bầy chó nữa mà thay vào đó là một bầy vịt đang trướng cổ theo hướng anh bơi.
Một ngày qua…
(18/06/2014)
Buổi sáng, xách giỏ đi chợ, chị vội vàng len qua dòng xe cộ và người. Giờ cao điểm mà, đường phố đông nghịt. Mỗi ngày đều đặn như thế, đến ngã tư đường, bên cột đèn giao thông chị lại thấy bà. Bà lão gần chín mươi tuổi đang gập người kéo hai bao nylon to, bên trong lủ khủ chai lọ, thùng giấy gấp lại luộm thuộm. Cái bao không nặng lắm nhưng do cái lưng còng gần… song song với mặt đường nên bà phải kéo chúng lệt bệt trên đất. Như thói quen, chị giúi vào tay bà tờ 10 ngàn, bà ngước lên nhưng có lẽ chẳng thấy rõ mặt chị: “cảm ơn, cảm ơn chị nghe”.
Lần đầu mẹ đi máy bay
(07/06/2014)
Máy bay vẫn bay đều đều, bồng bềnh lâng lâng trong những tầng mây. Tay mẹ bất chợt nằm gọn lỏn trong bàn tay của con, nằm thật ngoan trong những vết chai sạn của cuộc đời.
Con là Bồ-tát
(05/06/2014)
Ba hiểu rằng con rủ ba chơi đùa không phải vì con, mà vì ba. Con thương ba sao cứ ngồi cặm cụi làm việc với vầng trán nhăn, nhíu. Con thương ba không biết thư giãn, vui đùa. Con thương ba không biết thỉnh thoảng dừng lại, hát lên những bản nhạc mình thích hoặc chỉ nghe nhạc và nhảy… Con đã ban tặng ba những gì ba không có hoặc đã quên lãng.
Bà Ba và con chó gà
(22/05/2014)
Trong đời có những chuyện tưởng nhỏ nhặt, mình từng thực hiện lại ảnh hưởng người khác mà mình không hay biết, đến khi người trong cuộc thổ lộ thì mình ngộ ra cuộc đời có nhiều chuyện lạ thường…
Đời người như gió qua
(12/05/2014)
Cuối cùng thì những dự định, hi vọng, ước mơ, hoài bão cũng chỉ là khói bụi tan đi như những đám mây trên bầu trời mênh mông, vô tận kia. Đến một ngày rồi ai ai cũng đều phải trả lại cho đất trời những gì đã vay mượn để trở về. Sự chấm dứt của kiếp người là điều tất yếu, phải như vậy, không thể khác, không thể có điều ngoại lệ. Đó là sự bình đẳng, công bằng và cũng là niềm an ủi cho tất cả mọi sinh linh có mặt trong cuộc sống ở thế gian này.
Độc cư
(04/05/2014)
Tôi có đứa học trò muốn đi tu, nhưng xin ba mẹ mãi mà vẫn chưa được. Số là ba mẹ cậu này chỉ có mỗi mình cậu, đi tu rồi thì ai lo phụng dưỡng ba mẹ lúc về già, vả lại ai phải thờ cúng tổ tiên nữa. Thêm vào đó, cậu quen cô bạn gái cũng được khoảng sáu năm, tình cảm thắm thiết.
Chương mười 12 : Bà Huyện đem biếu bà Án bốn hộp trà
(09/02/2014)
Bà Án Quý đang ngồi gọt bí làm mứt thì một tên lính lệ vào báo tin có bà huyện Minh đến thăm. Bà Án lật đật rửa tay rồi đi lên nhà trên. Bà huyện Minh khép nép vái chào, rồi quay lùi bảo tên lính đặt khay trà lên án. Bà huyện bảo tên lính lui ra rồi trịnh trọng nói với bà Án:

CÁC BÀI VIẾT TRONG MỤC: Văn học Phật giáo › Sáng tác