Đang tải dữ liệu ...
Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm          Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm    
Văn học Phật giáo › Truyện ngắn
Lời Ba dạy
(28/07/2014)
Khi còn nhỏ, tôi là một đứa bé nghịch ngợm, thường bày ra rất nhiều trò chơi để chọc phá người khác. Gần nhà có một bệnh viện.
Ông Phật Bùn
(18/05/2017)
Thuần Bạch kể lại Thuở xưa có một tên trộm. Một hôm sau một mẻ trộm, chưa được gì hết đã bị phát giác. Anh ta chạy thục mạng loanh quanh tìm chỗ trốn, bước đường cùng đến một đập nước đành nhẩy vội xuống bờ đập.
Chuyến xe duy nhất của đời mẹ
(07/03/2017)
Chùm truyện cực ngắn của Trần Xuân Thụy - được đăng trên trang Văn nghệ, Giác Ngộ số 808, ra ngày 14-8-2015...
Bên mẹ !
(06/08/2016)
Hoài niệm về những ngày bên mẹ... Chung quanh tôi, có ngàn vạn con người. Nhưng trong tôi, chỉ có một người thôi. Người ấy đã trao cho tôi cuộc sống này, và hơn thế, đã cho tôi hiểu vẻ đẹp của cuộc sống, ý nghĩa của cuộc sống.
Người giàu, người nghèo và bài học về Hạnh Phúc
(14/03/2016)
Khi con chim còn sống, nó ăn kiến. Khi chim chết, kiến ăn nó. Thời gian và hoàn cảnh có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Vì vậy, đừng nhục mạ, đừng khinh thường, đừng làm khổ bất cứ ai trong đời sống này.​
Vua A Dục
(11/01/2015)
Một trăm năm sau Phật diệt độ (trước Công nguyên chừng 270 năm) tại thành Hoa Thị nước Ma Kiệt Ðà, Trung bộ Ấn Ðộ, ngày nọ có một tin được truyền đi khiến mọi người hân hoan là: Ðệ nhất phu nhân của quốc vương Tần Ðầu Sa La vừa hạ sinh một vương tử. Văn võ bá quan lần lượt vào triều kiến chúc mừng quốc vương. Bên ngoài thần dân ai nấy đều vui mừng, lớp lớp kéo nhau đến vương cung, vừa ca vừa múa rầm rộ biểu thị lòng vui sướng, chúc mừng quốc vương và cầu cho quốc gia ngày một tiến bộ hưng thịnh.
Vô tướng hảo Phật
(03/01/2015)
Vô Tướng Hảo Phật là vị Ðại sư thứ tư kế tục trụ trì Phật pháp sau khi Phật diệt độ. Tên ngài là Ưu Ba Cúc Ða, sau khi xuất gia hoằng truyền Phật pháp, độ sinh vô số. Tuy sắc thân của ngài chưa được đầy đủ phước đức tướng hảo trang nghiêm như các Ðức Phật, nhưng ngài có trí đức cao thâm tợ như các Ðức Phật, có biện tài vô ngại và thuyết pháp thiện xảo khiến người người khâm phục năm vóc sát đất. Kể từ lúc ngài hóa đạo, các bậc Thánh được giải thoát rất nhiều, nếu dùng thẻ tre để mà đếm thì phải chất đầy hết hang đá cao lớn sáu trượng. Vì thế các bậc giáo giới đương thời một lòng tôn sùng ngưỡng mộ, xưng tán ngài là Vô Tướng Hảo Phật. Ðây là một vinh dự cao thượng một đời ít có, trong lịch đại Hiền Thánh của Phật giáo dường như cũng không từng thấy có nhiều. Vị Ðại sư Ưu Ba Cúc Ða Vô Tướng Hảo Phật này lai lịch ra sao? Làm thế nào mà ngài lại được tên tuổi vinh dự như vậy? Xin mời xem văn dưới đây sẽ rõ.
Người buôn châu báu
(02/01/2015)
Căn cứ vào truyền thuyết Phó Pháp Tạng Nhân Duyên, theo lời ký của Ðức Phật, sau khi Phật diệt độ khoảng một trăm năm thì vị Thánh thứ ba trụ trì Phật pháp là Thương Na Hòa Tu sẽ xuất thế.
Thiện Tài Đồng Tử
(31/12/2014)
Thiện Tài đồng tử là một thanh niên nổi danh do hành Bồ Tát hạnh kiệt xuất. Thiện Tài được cảm hóa và trực tiếp lãnh thọ sự dẫn dắt của Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi, qua đó được gián tiếp lãnh thọ ảnh hưởng hạnh nguyện của ngài Phổ Hiền. Khi mới phát tâm Bồ đề hành Bồ Tát đạo, Thiện Tài rất ham học hỏi không biết mệt mỏi, một lòng một dạ thực hành chưa hề thối chuyển.
Bồ Tát Thường Bất Khinh
(23/12/2014)
Quá khứ có Phật, hiệu Uy Âm Vương, thần trí vô lượng, dạy đạo hết thảy, Trời, người, thần, rồng, quy kính cúng dường. Sau Phật diệt độ, lúc pháp sắp hoại, có một Bồ Tát, tên Thường Bất Khinh. Trong lúc tứ chúng, bàn luận về pháp, Bất Khinh Bồ Tát, đến nơi chỗ họ, nói lời như vầy: “Ta chẳng khinh người, các người hành đạo, sẽ được thành Phật”. Mọi người nghe rồi, khinh chê mắng chửi, Bất Khinh Bồ Tát, đều nhẫn nhục chịu.
Thường Đề Bồ Tát
(22/12/2014)
Thường Ðề ra đời vào thời Ðức Phật quá khứ, hiệu Lôi Hống Âm Vương. Không ai biết rõ chàng là người nước nào và cũng không có tên họ chi cả, chỉ biết chàng từ nhỏ hay khóc và cho đến lớn cũng vậy. Ðối trước người đời chàng thường phát ra những lời than thở bi thiết, như muốn tỏ bày tâm sự đau thương bất tận của mình, vì thế mọi người đều gọi là Thường Ðề (Hay Khóc).

CÁC BÀI VIẾT TRONG MỤC: Văn học Phật giáo › Truyện ngắn