Đang tải dữ liệu ...
Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm          Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm    
Phật học thường thức › Pháp luận
Cập nhật: 10/01/2018 
Pháp Ngữ HT Hư Vân
Hôm nay, tôi được quý cư sĩ yêu cầu lược giảng Phật pháp. Bàn về việc này, lão nạp rất hổ thẹn muôn phần. Chướng duyên che lấp, tự mình chẳng có chút tu hành chân thật. Tuy đàm luận những lời thô thiển, nhưng không ngoài việc nhắc lại những lời dư thừa của cổ nhân, mà chẳng có chút gì liên hệ với mình.

Nhớ lại, đức Phật vì đại sự nhân duyên mà giáng thế. Ngài giáo huấn và dạy bảo hơn tám mươi bốn ngàn pháp môn. Tất cả đều nhằm vào mục đích tùy theo căn bịnh mà cho thuốc. Nếu không có bịnh, thì dùng thuốc để làm gì? Song, một khi còn bịnh, chẳng thể không dùng thuốc. Các phương thuốc tại cõi Hoa Mạn là những toa linh dược rất linh nghiệm, mà không ngoài: Thiền-tông, Luật-tông, Giáo-tông, Tịnh-độ-tông, Mật-tông. Những phương thuốc trên, đã từng phát triển rạng rỡ ở phương này. Những tông phái được xem là hưng thịnh một thời, như tông Thiên Thai, tông Hiền Thủ, tông Duy Thức, Ðông Mật (mật giáo Nhật Bản), Tây Mật (mật giáo Tây Tạng). Chư pháp tuy thù thắng vi diệu, nhưng chỉ có thiền tông và luật tông là nhiều người chẳng chú ý.

Hiện tại là đời mạt pháp, nhưng thực ra pháp không mạt tận, mà chỉ tại do người. Tại sao? Người người chỉ lo đàm luận suông thiền này Phật nọ. Giảng Phật học rất nhiều, nhưng không chịu học Phật. Xem thường hạnh Phật, chẳng rõ nhân quả, phá giới luật Phật chế. Những tệ đoan xấu xa, đại khái phát xuất từ những nguyên nhân đó. Vì vậy, chúng ta, những người chân chánh vì sanh tử mà học Phật, phải cẩn thận chú ý, chớ xem thường bỏ qua.

Pháp môn tuy nhiều, nhưng mỗi mỗi đều vì cắt đứt sanh tử luân hồi. Kinh Lăng Nghiêm nói: "Xoay về nguồn tánh thì không hai, nhưng phương tiện lại có nhiều."

Trong hai mươi lăm vị thánh, mỗi vị chuyên môn tu một pháp môn. Do đó, bảo rằng thâm nhập một môn.

Chư thánh hiền nếu tham tu tập nhiều pháp môn thì e rằng không thể chứng viên thông. Vì vậy, thọ trì sáu mươi hai ức hằng sa danh tự của các vị Pháp Vương Tử, không bằng thọ trì một danh tự Quán Âm Bồ Tát.

Người học Phật, quý tại chân thật, không hư vọng, thường dẹp trừ những tâm kiêu xa giả dối, chí nguyện kiên cố, chẳng tham đắm thần thông diệu dụng, thâm tín nhân quả, kiên trì giữ giới như giữ hạt sương mai buổi sớm, tận lực hành trì chẳng phạm giới pháp, thì sẽ có ngày thành Phật, tuyệt không kỳ đặc. Tâm, Phật, chúng sanh vốn không sai biệt. Tự tâm là Phật. Tự tâm làm Phật. Sao có tu chứng? Vì do sự khác biệt giữa mê và ngộ, cùng tình ái, tập khí nặng nề, mới tạm phân thành mười pháp giới. Phải nên hiểu rằng mười pháp giới tức là nhất tâm, hay gọi là Phật. Vì thế, phải tận lực hành trì, tiêu diệt hoặc nghiệp. Tập khí tật bịnh nếu trừ hết, thì tự nhiên không cần dùng đến thuốc. Người xưa bảo:

- Dẹp hết tình phàm, thật không có chư thánh giải thoát.

Ví như nước dơ, bỏ phèn vào thì trở thành thanh tịnh. Tu đạo cũng như thế. Tập khí tình ái như bụi trần. Nước như tự tâm. Phèn lọc nước dơ. Nước dơ liền thanh tịnh. Phàm phu tu hành, hãy cố chuyển tánh phàm thành tánh thánh. Tuy nhiên, phải phân rõ gì là chánh, và gì là phụ. Hoặc niệm Phật là chánh, còn các pháp môn khác là phụ trợ, rồi hồi hướng công đức tu hành về cõi Tịnh Ðộ. Niệm Phật quý nơi tâm và miệng không khác biệt. Niệm niệm không gián đoạn. Niệm đến lúc không niệm mà niệm. Thức ngủ luôn nhất như. Dụng công như vậy, sao lo gì không đến cõi cực lạc?

Tham thiền vốn là pháp môn siêu vượt hơn các pháp khác. Dâng cành hoa mỉm cười, khiến xuất sanh biết bao bậc minh tâm kiến tánh. Ðây thật là tông chỉ truyền ngoài giáo lý của đức Như Lai, mà phàm tình không thể hiểu nổi. Nếu chưa gặp được bậc minh tâm kiến tánh, chỉ nên nỗ lực tham quán một câu thoại đầu. Chớ nên đem tâm cầu giác ngộ, hay để tâm trống không, rồi ngồi khởi vọng tưởng, cùng tham nghĩa huyền diệu, công án, thần thông, v.v... Phải nên quét sạch tri kiến, chỉ trụ một câu thoại đầu, rời ngoài niệm ý thức. Lúc một niệm chưa sanh, hãy nhìn thẳng vào, dầu lâu chẳng thối, chẳng màng ngộ hay không ngộ. Khi nghi tình hiện rõ, tâm tự kết thành phiến. Lúc động tịnh nhất như, nếu gặp được cơ duyên, ngồi thiền liền cắt đứt mạng căn, như quả đã chín thì phải rụng, rồi mới thật tin rằng mình cùng Phật không khác. Ngài Quy Sơn bảo:

- Ðời đời nếu không thối chuyển, quả vị Phật quyết sẽ có kỳ.

Sao tự khi dối mình! Mỗi suy nghĩ cách nhìn đều không biết tông chỉ, nên lầm chấp giữ tà tín xằng bậy. Dùng cuồng thiền tà định, chế nhiễu hủy báng và bảo rằng thiền tông thế này thế nọ, mà chẳng biết việc tốt xấu. Nào biết đâu, từ xưa đến nay, thành Phật làm Tổ, như lột vỏ lúa, độc chỉ có tông này, siêu vượt hơn những môn học khác.

Luận về đời nay, trong thiền môn những bậc ngoại hộ thật ích sư tử hống, thật rất hiếm có. Những tông phái khác cũng đều tệ hại như thế. Người đời nay chẳng có chút tinh tấn tu hành, cứ mắc bịnh nơi bảo ăn mà chẳng ăn, hay chỉ lo đếm trân bảo cho người khác, hoặc bỏ vứt nhân quả luật nghi, tệ hại quá lắm!

Nếu thiền gia dùng công phu tu thiền mà niệm Phật thành phiến, thì vẫn giống như người thường niệm Phật, sao lo gì không gặp Phật Di Ðà? Nếu người niệm Phật, dùng tâm niệm đến lúc không niệm mà niệm, thức ngủ như nhau, để tham thiền như thiền gia, thì lo gì không ngộ đạo?

Tổng quát, phải nên nghiên cứu hành trì thâm sâu vào một pháp môn. Tu pháp môn nào cũng đều như thế. Nếu dụng công tu hành như vậy, thì tôi dám bảo đảm rằng ai ai cũng sẽ thành Phật. Sao sợ nghiệp căn sâu dầy, tập khí thâm sâu, mà không được đốn ngộ giải thoát? Ngoài những pháp này, nếu có những pháp thuật khác hay hơn, thật tôi không biết đến!

Những người học đạo, khó tinh tấn hay khó đạt được ích lợi, phần nhiều vì tâm làm biếng và tham lam chưa dứt. Nay tham thiền, mai niệm Phật, rồi trì mật chú, cùng tu bao loại pháp môn khác, mà không phân biệt môn nào chánh, môn nào phụ. Luôn luôn thay đổi cửa ngõ môn đình, mà vọng muốn thành Phật; chẳng hành chút hạnh Phật, chỉ tạo bao nghiệp ma, nên thường làm quyến thuộc ma. Tu đến khi tóc bạc mà chẳng thành, bèn trở lại phỉ báng chế giễu chánh pháp. Người xưa bảo:

- Nếu không muốn bị đọa vào ngục vô gián, chớ phỉ báng chánh pháp của Như Lai.

Ngày nay gặp thắng hội Ðại Sĩ, mọi người đồng tâm làm lễ, và phải tự nhận ra đại sĩ Quán Tự Tại trong nhà mình. Ðại sĩ Quán Tự Tại tù văn, tư, tu, rồi nhập vào tam ma địa. Ngài A Nan vì ỷ trí nhớ hay, nên không tránh khỏi tà tư. Dùng tánh nghe để trì danh hiệu Phật, sao không tự biết cái nghe? Nghe lại tự tánh, tánh liền thành đạo vô thượng.

Hư Vân tôi vốn là kẻ nương núi rừng hoang dã, tri thức cạn cợt, chỉ vì do ý tốt của quý vị, thỉnh mời đến đây, để lược bày những việc hành trì thối thất và tăng ích.

Hôm nay là ngày mười chín tháng chín, cùng với quý vị, dùng miệng thô tục niệm Quán Âm. Ðại sĩ Quán Âm do từ cái nghe mà nhập vào cửa pháp. Mắt mũi, thân ý đều xả bỏ. Ðoạn mọi sở hữu, quên hết có không, nơi chốn, thân tạng. Quý vị hãy quán tâm tự tại!

HT Hư Vân

Họ & tên
 Địa chỉ
 Email
 Địa chỉ
Điện thoại:
Chủ đề
Nội dung:
(Phần chữ in đậm là bắt buộc.)
Nhập mã xác nhận:  
Tôi đồng ý gửi thông tin này đến ban quản trị website.

CÁC BÀI VIẾT KHÁC TRONG MỤC :Phật học thường thức › Pháp luận