Đang tải dữ liệu ...
Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm          Chào mừng quý vị đến với Diễn đàn Phật học Vườn Tâm    
Hoạt động Vườn Tâm › Chuyện đi chùa
Cập nhật: 06/01/2013 
Chuyện đi chùa T8: Tiếng chuông mầu nhiệm
Tôi vốn không phải là Phật tử nên chưa đến bất kỳ chùa nào cầu nguyện dù hai ngôi chùa khá lớn được công nhận di tích lịch sử văn hoá cấp quốc gia là Hội Linh và Nam Nhã (quận Bình Thuỷ - TP Cần Thơ) chỉ cách nhà tôi vài trăm bước chân nên chiều chiều tôi vẫn nghe tiếng chuông vang vọng. Thấy nhiều người theo đạo thường xuyên đến dâng hương lạy Phật, tôi suy nghĩ “…làm vậy liệu có được gì?...”. Tôi vô tâm và thờ ơ với tiếng chuông chùa mỗi sáng mỗi chiều ngân nga trong khoãng không gian tĩnh lặng.

Hôm nay, đang có nhiều chuyện lo lắng nên tâm trí tôi cứ bồn chồn không yên. Thấy vậy mấy người bạn làm cùng cơ quan nói khẽ “… đâu ông thử tới chùa cầu nguyện một lần xem sao, hay ngồi nghe và quan sát những người đến đây lạy Phật, biết đâu…”.

Tôi đã đến chùa để chiêm nghiệm những lời người khác khuyên răn. Chiều nay ngồi trong chánh điện nghe tiếng đọc kinh êm êm vang lên kèm tiếng chuông thanh tao thánh thót, tôi chợt giật mình và như muốn trút bỏ mọi ưu phiền trong cuộc sống rất lạ thường. Bao nhiêu giận hờn, ham muốn tranh đua danh lợi, chức quyền bỗng chốc tan biến lúc nào không rõ. Chợt ngẫm lại cuộc đời mình đã gây ra biết bao tội lỗi: vô tình có, cố ý có. Tôi đã quá vô tâm trước bao cảnh đời bất hạnh đang diễn ra trước mắt. Tôi đã quá thờ ơ trước sự bác ái, nhân tâm của rất nhiều người theo ánh sáng từ bi của đức Phật nhiệm màu. Những con người áo lam đang thành tâm cầu nguyện giữa chánh điện kia sao thật gần gũi làm sao. Đây rồi quý Đại Đức, Hoà Thượng, Tăng Ni đã và đang thoát tục trần gian một cách dịu kỳ đang dẫn dắt những tâm hồn mê muội hướng về cõi Phật. Những Phật tử đang cầu nguyện kia chắc cũng như tôi, cũng quẩn quanh với cơm, áo, gạo, tiền, cũng bon chen danh lợi giữa bộn bề cuộc sống thế gian, cũng sẽ đi vào kiếp luân hồi: sinh, lão, bệnh, tử để rồi một ngày nào đó sẽ trở về cát bụi cội nguồn. Tôi chợt nghĩ: sao ta không từ bỏ những dục vọng đời thường đó đi để tâm hồn mình siêu thoát, để cuộc sống sẽ tốt hơn và có ý nghĩa hơn, để mọi người biết san xẻ, yêu thương nhau như lời phật dạy. Nghĩ đến đó tôi nghe lòng mình nhẹ nhõm như đã trút đi một gánh nợ đời to lớn lắm.

Tiếng đọc kinh cầu nguyện cứ đều đều vang lên trong cơn mưa chiều tầm tã. Tiếng chuông chùa lại ngân nga âm điệu bổng trầm thanh thản lạ thường. Tôi cảm nhận ánh mắt từ bi hỉ xả của đức Phật Thích ca đang hướng về mình với sự khoan dung độ lượng vô chừng.

Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi buộc miệng thốt lên mấy lời cầu nguyện: Nam mô bổn sư thích ca mâu ni Phật.

Tô Phục Hưng

Phản hồi (1 bài gửi):
1.Hùng (06/01/2013 10:19:31 AM )
Tiêu đề:Kể chuyện đi chùa
Bài hay, ngày trước mình cũng có những suy nghĩ tương tự và sau khi đến chùa cũng có những tâm trạng như vậy đó. Thật màu nhiệm, khi ta biết lắng lòng và chiêm ngưỡng dung nhan đức Phật từ bi. Cảm ơn tác giả đã viết bài này.

Họ & tên
 Địa chỉ
 Email
 Địa chỉ
Điện thoại:
Chủ đề
Nội dung:
(Phần chữ in đậm là bắt buộc.)
Nhập mã xác nhận:  
Tôi đồng ý gửi thông tin này đến ban quản trị website.

CÁC BÀI VIẾT KHÁC TRONG MỤC :Hoạt động Vườn Tâm › Chuyện đi chùa